Category Archive for Xã hội

Người phụ nữ mưu sinh vỉa hè và ước nguyện hiến xác

“Chết rồi mình sẽ đi đâu, về đâu? Tôi không quan trọng, chỉ tâm niệm một điều nếu mình giúp ích gì được cho người, cho đời thì hãy cứ làm. Ngay cả đến khi nhắm mắt!”, bà Lê Thị Giỏi (phường Hòa Cường Nam, Hải Châu, Đà Nẵng) cười hiền chia sẻ về quyết định hiến xác của mình.

Cái quán nhỏ đầu đường là nơi bà Giỏi mưu sinh với những mặt hàng nước ngọt, giải khát. Nghe tin bà hiến giác mạc, nội tạng, mấy khách quen không ít lần đến can ngăn, nhiều người còn đe: “Này bà nhé, bà không sợ khi xuống âm ty, mình hiến mắt (giác mạc rồi) không thấy đường thì biết đi đâu về đâu. Chẳng lẽ kiếp sau bà định đầu thai là người bị mù à”.

“Nghe thấy gai người, nhưng tôi không tin. Mình có tâm tốt, sao lại phải sợ? Đời mình cực khổ rồi, chỉ mong góp phần làm cuộc sống, mọi người tốt hơn”, người phụ nữ ngoài 50 tuổi kể.

Ảnh:
Bà Giỏi ngày ngày bận rộn với quán cóc để mưu sinh nuôi gia đình. Ảnh: Phú An.

Là công nhân ở nhà máy nhựa (Hải Châu), cuối năm 1979, bà kết hôn với anh Đinh Văn Chừng, một chàng lái xe tốt bụng. Gần mười năm sau, họ tích cóp xây được căn nhà ở phường Hòa Cường Nam, vui vầy với ba người con.

Nhưng rồi hơn chục năm trước, người chồng bị xe tải đâm trong một chuyến công tác, bà Giỏi phải bán cả nhà mới đủ tiền chữa bệnh. Sau lần đó, ông Chừng mất sức lao động, nghỉ hưu non với đồng lương ít ỏi. Họ trở lại cảnh nhà thuê, tá túc qua ngày đoạn tháng. Gánh nặng mưu sinh dồn lên vai bà Giỏi từ đó, với cái quán vỉa hè ven đường.

Mặc dù vậy, ước nguyện “cho đi” vẫn ám ảnh trong bà, cho đến khi gặp đợt tuyên truyền hiến giác mạc, hiến xác của Hội chữ thập đỏ thành phố. Bà lập tức nghỉ buổi bán hàng đến viết đơn đăng ký. Không chỉ hiến giác mạc, bà tình nguyện hiến cả nội tạng cho nghiên cứu khoa học và các bệnh nhân cần cứu giúp.

Anh Nguyễn Văn Lưu, Trưởng ban tuyên huấn – Hội chữ thập đỏ Đà Nẵng nhớ lại, lần nhận đơn của bà, cả Hội bất ngờ vì bà là lớp người đầu tiên hăng hái hiến xác. Từ đó, phong trào vận động thêm mạnh và được nhiều người hưởng ứng.

Biết tin vợ tình nguyện, ban đầu ông Chừng giãy nảy phản đối, ngay cả 3 người con cũng nháo nhác khuyên can. Sau vài lần nghe lý giải, ai cùng gật đầu tán thành ý tưởng thiện nguyện của bà.

“Bà nó nhiều lần giúp đỡ người này, người khác, nhưng tôi không ngờ có chuyện hiến xác. Do lúc đầu chưa hiểu hiến xác thế nào nên tưởng bà nghĩ quẩn, làm càn. Ai ngờ, mình thua thiệt bà nhiều điều”, ông Chừng bộc bạch.

Bà Giỏi cười bảo: “Ba đứa con, thằng út Đinh Huy Tùng mới đầu cũng phản ứng ra mặt lắm, vậy mà sau đó tâm phục, khẩu phục. Tùng vừa rồi xin mẹ để đi đăng ký hiến giác mạc”. Cậu thanh niên này phải nghỉ học hồi lớp 10 do hoàn cảnh khó khăn và đang xin làm việc phổ thông cho các công ty trên địa bàn.

Ông Nguyễn Văn Lưu, Trưởng ban tuyên huấn, Hội chữ thập đỏ Đà Nẵng, cho biết: “Đến nay, Đà Nẵng có 6 người đăng ký hiến nội tạng và gần 3.000 người xin tặng giác mạc sau khi qua đời. Những người như chị Giỏi góp phần đưa cuộc vận động được nhân rộng đến mọi tầng lớp nhân dân. Hiện chúng tôi đã chuyển đơn xin hiến nội tạng này đến các đơn vị tiếp nhận: ĐH Y Huế, ĐH Y Hà Nội và TPHCM”.

Phú An – Nguyễn Đông

Source: http://vnexpress.net/gl/doi-song/cau-chuyen-cuoc-song/2011/11/nguoi-phu-nu-muu-sinh-via-he-va-uoc-nguyen-hien-xac/

Vô cảm, bệnh ‘mạnh ai nấy sống’ thời hiện đại

Một thanh niên bị xe tải đâm nát nửa thân, nhiều người xúm lại xem rồi bỏ đi mặc nạn nhân kêu cứu; ‘hôi của’ trong tai nạn; bệnh nhân chết vì bác sĩ yêu cầu phải có tiền mới cấp cứu… Sự thờ ơ với nỗi đau người khác dường như thành “chuyện thường ngày ở huyện”.
> Bệnh vô cảm: kết quả lối sống thực dụng thời hiện đại/ Tình cảnh bi đát nữ bệnh nhân sống sót vụ xe ‘điên’

Mới đây nhất, tại TP HCM xảy ra vụ “xe điên” gây tai nạn liên hoàn làm 2 người chết, 17 người bị thương. Trong khi đó, một số người đi đường không những không ra tay cứu giúp mà còn xông vào “hôi của” lấy hết tài sản của nạn nhân.

Chị Hồng Hà, bị thương nặng nhất trong số nạn nhân còn sống đã bị mất toàn bộ số tài sản để trong cốp xe. Một phụ nữ khác tử vong do vết thương quá nặng, song đến 3 ngày sau gia đình mới hay tin vì toàn bộ túi xách đựng giấy tờ tùy thân đã bị lấy mất.

Theo dõi thông tin vụ tai nạn thương tâm trên, nhiều độc giả đã gửi thư đến báo VnExpress.net bày tỏ thái độ phẫn nộ với những kẻ “hôi của máu lạnh” kia. “Không còn gì để nói nữa, sao mà người ta lại có thể hành động như vậy? Thật đúng là không còn chút lương tâm nữa. Tình người dường như đã bị quên đi mất”, bạn Tran Hung viết.

Còn những người đã từng tận mắt chứng kiến các vụ tai nạn tương tự thì cho rằng “đó là chuyện thường ngày ở huyện”, bởi vẫn diễn ra nhan nhản đâu đó chốn thị thành.

Chốn thị thành, đất chật người đông nhưng các mối quan hệ lỏng lẻo và sự phân hóa giàu nghèo ngày càng rõ rệt. Ảnh: Thi Ngoan

Đã 2 năm qua, người Sài Gòn vẫn chưa hết ám ảnh về vụ tai nạn kinh hoàng xảy ra tại quận Thủ Đức. Nạn nhân là anh Nguyễn Thành Trung, một cán bộ công an, bị xe tải đâm đứt đôi người. Đoạn video clip do một người dân quay lại hiện trường cho thấy, anh Trung bị xe tải cán ngang hông, dập nát nửa thân dưới. Mặc dù vậy, anh vẫn tỉnh táo, thậm chí còn nhờ mọi người gọi điện về cho gia đình. Song ngay sau đó nạn nhân qua đời, trước khi xe cấp cứu đến hiện trường.

Đoạn video dài 5 phút này được phát đi trên Internet đã dấy nên làn sóng dư luận kịch liệt lên án những người đi đường lúc đó chỉ đứng nhìn mà không ra tay cứu giúp nạn nhân.

Một điển hình khác về thái độ “mạnh ai nấy sống” ở chốn thị thành, xảy ra vào ngày 23/7 tại Cầu Giấy (Hà Nội). Hàng trăm người đi đường bình thản đứng nhìn hai cha con anh Nguyễn Công Vinh tay không chống trả bọn cướp mà không ai vào cuộc giúp đỡ.

Anh Vinh kể, hai cha con anh đang đứng đón xe buýt thì bị một thanh niên móc ví. Khi tên này chuyền tay chiếc ví cho đồng bọn, anh Vinh phát hiện và chộp được tay của hắn. Ngay lập tức đồng bọn kẻ cướp lao vào đánh khiến con trai anh gãy hai chiếc răng. Có hàng trăm người đứng xem mà không ai ra tay giúp đỡ. Cuối cùng anh Vinh đành buông tay để mặc bọn cướp tẩu thoát cùng với chiếc ví.

Mới đây, ngày 25/10 cơ quan tố tụng huyện Năm Căn (Cà Mau) đã điều tra hành vi thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng đối với êkip bác sĩ bệnh viện đa khoa khu vực Năm Căn đã để xảy ra cái chết của bệnh nhân Dương Thị Thu Huyền (16 tuổi).

Khoảng 3h sáng ngày 28/6, người dân trong xóm phát hiện Huyền thương tích đầy người nằm bất tỉnh trên đường nên đưa đi cấp cứu. Đến bệnh viện, các bác sĩ ở đây đã từ chối cho nạn nhân nhập viện chỉ vì không đủ tiền. Mãi đến khi có người thân đến bảo lãnh, bệnh viện mới tiến hành cấp cứu qua loa mà không khám toàn diện, bỏ sót dấu hiệu bệnh lý và chẩn đoán không đúng bệnh. Cuối cùng là cô gái trẻ đã tử vong vào rạng sáng hôm sau.

Đây là nguyên nhân khiến hàng trăm người bức xúc đập phá bệnh viện, đưa thi thể thiếu nữ diễu hành trên phố để bắt đền, gây rối trật tự công cộng… Hàng chục người bị bắt, trong đó 34 người bị đề nghị truy tố.

Liên quan đến vụ việc này, bác sĩ Nguyễn Duy Tú (bệnh viện đa khoa khu vực Năm Căn, người trực tiếp khám và điều trị cho bệnh nhân) đã bị cách chức phó trưởng khoa phụ sản và điều sang làm công tác khác. Ngoài ra 2 bác sĩ tham gia hội chẩn và 2 điều dưỡng cũng bị kỷ luật cảnh cáo.

Chiếc xe tải chở đầy tương ớt lật nghiêng tại quốc lộ 1A (đoạn qua huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An) đã bị người qua đường
Chiếc xe tải chở đầy tương ớt lật nghiêng tại quốc lộ 1A (đoạn qua huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An) đã bị người qua đường “hôi của”. Ảnh: Nguyên Khoa

Nhìn nhận về thái độ vô cảm của con người đã và đang diễn ra ở khắp nơi, mọi lĩnh vực hiện nay, Tiến sĩ xã hội học Trịnh Hòa Bình cho rằng, Việt Nam đang có sự chuyển mình giữa một bên là nền văn minh nông nghiệp lúa nước và một bên là văn minh công nghiệp. Vì thế mà xã hội đang có sự đứt gãy về hệ thống giá trị sống, tính huyết thống, lối sống hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau bị nhạt nhòa đi, trong khi trình độ văn minh tiến bộ vẫn chưa định hình rõ ràng.

“Dường như bức tranh xã hội đang có sự đảo lộn của các giá trị, cái ác lên ngôi, trong khi giá trị nhân bản đang bị chìm lấp đâu đấy. Mặc dù cái tốt không phải là mất nhưng nó không đủ sức mạnh thắng thế trong đám đông, không lấn át được những kẻ cơ hội đục nước béo cò”, ông Bình nói.

Thế nhưng để xảy ra tình trạng này, ông cho rằng một phần là do sự thể hiện yếu kém của lực lượng chức năng. Họ xuất hiện không kịp thời hoặc với lực lượng quá mỏng không đủ để dẹp yên tình trạng hỗn loạn. Từ đó, những người chứng kiến không dám giúp đỡ nạn nhân và không tố cáo kẻ xấu vì sợ dây dưa, vướng vào vòng lao lý, sợ bị tra hỏi và sợ bị liên đới, mất thời gian…

Tuy nhiên, ông Bình khuyên mọi người không nên đánh mất niềm tin, bởi hiện tượng tiêu cực này sẽ giảm đi khi mà chức năng hệ thống, thiết chế, chức năng trong xã hội định hình rõ ràng hơn. “Như trong vụ tai nạn, nếu lực lượng cảnh sát, dân phòng dẹp ngay thì làm gì có chuyện hôi của. Không chỉ dẹp mà còn hô hào, động viên lòng tốt, tính hướng thiện cả cộng đồng. Ở đây phải có vai trò lực lượng chức năng, các thành tố mà làm đúng công việc của mình thì sẽ triệt tiêu được cái xấu”, ông Bình lý giải.

Trên phương diện khác, ông Nguyễn Ngọc Hùng, Trưởng Văn phòng Luật sư Hùng Nguyễn và Cộng sự (Đoàn luật sư TP HCM) cho rằng, sự vô cảm là một khái niệm không có gì mới, nó xuất hiện từ khi có con người, nó tồn tại ở các mức độ khác nhau cùng với sự phát triển của xã hội. Ngay từ thời hái lượm, con người đã có sự vô cảm khi mặc nhiên giành giật thức ăn trước sự đói khát của đồng loại hoặc bỏ chạy khi đồng loại gặp nguy hiểm…

Tuy nhiên khi xã hội phát triển, qua từng thời kỳ, con người đã được dạy biết cách nhường nhịn, yêu thương lẫn nhau, nhờ vậy sự vô cảm dần được kiểm soát. Người ta gọi đó là xã hội văn minh.

“Xã hội Việt Nam cũng không ngoại lệ. Sự vô cảm vẫn tồn tại xuyên suốt lịch sử phát triển và còn mãi. Có điều, chúng ta sẽ mãi tìm cách kiểm soát, khống chế sự vô cảm này. Và một trong những công cụ xã hội quan trọng đó là luật pháp”, ông Hùng nhấn mạnh.

Tuy nhiên, luật sư này cũng lưu ý việc luật hóa những ứng xử của con người trong xã hội cần phải cân nhắc thật kỹ để thực sự khuyến khích cái tốt, hạn chế cái xấu. Thế nên cần có một nghiên cứu dài hơn từ nhiều ngành khoa học xã hội để tìm ra nguyên nhân cốt lõi mới mong giải quyết được vấn đề.

“Đây không phải là việc một sớm một chiều, song chúng ta sẽ làm được. Vấn đề ở đây là các nhà hoạch định chính sách không nên chỉ quá chú trọng vào các mục tiêu phát triển kinh tế, chính trị mà bỏ qua mục tiêu xây dựng một xã hội đích thực mà trong đó tình người có thể dễ dàng hiện diện ở khắp nơi. Một xã hội phát triển mà thiếu phần người, xã hội đó sẽ què quặt, bởi các mục tiêu kinh tế, chính trị (dù cực kỳ quan trọng) cũng chẳng biết để làm gì khi con người sống không ra sống, sự vô cảm có cơ hội bùng phát tràn lan”, ông Hùng đúc kết.

Thi Ngoan – Thái Hưng

Source: http://vnexpress.net/gl/doi-song/cau-chuyen-cuoc-song/2011/10/vo-cam-benh-manh-ai-nay-song-thoi-hien-dai/

Cụ bà nhặt rác nuôi hai cháu mồ côi ăn học

“Mấy bữa này cái lưng đau quá, tui không thể nhúc nhắc đi nhặt nhạnh để bán kiếm ít tiền về đong gạo được”, bà Hà Thị Cúc người nhỏ thó, gầy gò, thở nặng nhọc, chia sẻ.

Bà Cúc sống tại tổ 3, phường Ngô Mây, TP Kon Tum, với người chồng già yếu và hai cháu mồ côi bố mẹ. Hai ông bà cụ tần tảo nuôi hai cô bé, giật gấu vá vai vẫn thiếu trước hụt sau. Tựu trường mà em Phạm Thị Cẩm, học sinh lớp 11 trường THPT Ngô Mây vẫn không có tiền mua dép, còn cô em Phạm Thị Bích Ngọc (học lớp 9 cùng trường) vừa có người hàng xóm tốt bụng mua cho.

Khi bé Ngọc chưa đầy 14 tháng tuổi, Cẩm tròn 3 tuổi, thì bố là Phạm Văn Thu lâm bệnh nặng rồi qua đời. Chẳng bao lâu sau đến lượt mẹ bỏ đi biệt tích. Kể từ đó đến nay đã 12 năm trời, cuộc sống hai em hoàn toàn nhờ cậy vào bàn tay già nua của ông bà nội.

Bà Cúc với cô cháu gái út Bích Ngọc bên những giấy khen học sinh giỏi của em. Ảnh: Sơn Nguyễn

Bà Cúc không biết làm gì để kiếm tiền nuôi cháu, đành phải đi nhặt rác. “Một ngày kiếm chẳng đáng là bao, nhưng không làm vậy thì biết lấy gì nuôi cháu”, bà Cúc nay đã gần 70 tuổi ngẹn ngào. Còn ông nội ở tuổi 75 thì mua vài chai nước ngọt, mấy gói mì tôm xếp ra trước cửa, ai thương tình thì mua giúp.

“Cách đây mấy bữa có cô Lan hàng xóm tốt bụng cho áo quần, sách vở… để bé Ngọc đến trường, nếu không thì đến bây giờ tôi cũng chưa biết tính sao”, bà Cúc giãi bày.

Nghèo khó là vậy, nhưng cả hai chị em mồ côi vẫn chưa một ngày nghỉ học. Thầy Trần Văn Hùng, chủ nhiệm lớp của em Ngọc cho biết cả hai đều học sinh giỏi xuất sắc, rất ngoan ngoãn và lễ phép. Biết hoàn cảnh thương tâm của hai em nên nhà trường miễn giảm hầu hết các khoản đóng góp, những suất học bổng nghèo vượt khó học giỏi đều ưu tiên trao tặng cho hai em. “Nhưng cũng chỉ như muối bỏ bể mà thôi”, thầy Hùng nói.

Độc giả quan tâm vui lòng liên hệ bà Hà Thị Cúc, Tổ dân phố 3, phường Ngô Mây, thành phố Kon Tum, tỉnh Kon Tum. Điện thoại 097.910.4291 (bà Thương, hàng xóm bà Cúc); hoặc gửi tiền hỗ trợ về tài khoản 5100205155479 Ngân hàng nông nghiệp và phát triển nông thôn chi nhánh Kon Tum, chủ tài khoản: Hà Thị Cúc.

Sơn Nguyễn

Source: http://vnexpress.net/gl/doi-song/cau-chuyen-cuoc-song/2011/09/cu-ba-nhat-rac-nuoi-hai-chau-mo-coi-an-hoc/

Cậu bé xả thân cứu người được truy tặng huy hiệu dũng cảm

3 lần cứu người và ra đi mãi mãi ở tuổi 14 do kiệt sức khi giúp một bạn khỏi đuối nước, em Trần Văn Nguyên ở xã Bình Chánh, huyện Bình Sơn (Quảng Ngãi) được Trung ương Đoàn truy tặng huy hiệu “Tuổi trẻ dũng cảm”.
> Cậu bé 14 tuổi xả thân cứu người

Huy hiệu dũng cảm được đại diện Trung ương Đoàn mang đến nhà trao tận tay cho gia đình vào hôm qua, và đặt trang trọng lên bàn thờ của cậu bé.

“Nguyên mất nhưng tấm gương dũng cảm cứu người, giàu lòng nhân ái của em vẫn còn tươi thắm giữa cuộc đời này. Em xứng đáng được truy tặng huy hiệu Tuổi trẻ dũng cảm, tấm gương cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau”, ông Nguyễn Hoàng Hiệp, Bí thư Trung ương Đoàn nói.

Anh Nguyễn Hoàng Hiệp, Bí thư Trung ương Đoàn đã về thôn Cù Lao, xã Bình Chánh, huyện Bình Sơn(Quảng Ngãi) trao tặng huy hiệu
Ông Nguyễn Hoàng Hiệp, Bí thư Trung ương Đoàn trực tiếp trao huy hiệu Tuổi trẻ dũng cảm tặng em Trần Văn Nguyên cho gia đình. Ảnh: Trí Tín

Ban Bí thư Trung ương Đoàn và Quỹ hỗ trợ tài năng trẻ đã gửi giúp gia đình em Nguyên 3 triệu đồng.

Sau khi VnExpress.net thông tin “Cậu bé 14 tuổi xả thân cứu người” hôm 13/9, nhiều bạn đọc trong và ngoài nước đã hỗ trợ tiền lo mai táng chu đáo cho em Nguyên; đồng thời gửi điện chia sẻ đau thương, mất mát cùng gia đình.

Trưa 8/9, sau khi tập tành múa lân đón tết trung thu, nhóm khoảng 10 đứa trẻ rủ nhau đi tắm ao để giải nhiệt. Em Phạm Văn Thơ, học sinh lớp 6, không biết bơi lại lội ra xa cách bờ khoảng 3 m nên sụp hố sâu đuối nước. Không một phút đắn đo, Nguyên lao xuống dòng nước dìu bạn vào bờ rồi kiệt sức, rơi vào hôn mê sâu và không bao giờ tỉnh lại nữa…

Ba năm trước, khi vừa tròn 11 tuổi, Nguyên đã cứu em Bùi Thị Hương cùng lớp đang “giã gạo” đuối nước trên sông Đầm. Năm ngoái, Nguyên tiếp tục cứu em Trần Văn Hải – người bạn cùng thôn thoát khỏi thủy thần.

Trí Tín

Source: http://vnexpress.net/gl/doi-song/cau-chuyen-cuoc-song/2011/09/cau-be-xa-than-cuu-nguoi-duoc-truy-tang-huy-hieu-dung-cam/

Học sinh phải bơi qua sông đến trường

Sáng sớm, khi sương mù còn giăng khắp bản làng, hàng chục học sinh ở xã miền núi Trọng Hóa (Minh Hóa, Quảng Bình) vội cởi quần áo ngoài cho vào túi nylon, mặc quần cộc bơi qua dòng Khe Rào để tới trường học.

*Clip: Vượt sông đến trường

Nằm cách trung tâm xã Trọng Hóa chừng 7 km, bản Ông Tú có 20 hộ dân với 106 nhân khẩu, trong đó có 14 em đang học tiểu học. Bản Ka Óoc gần đó cũng có hơn chục em học tại trường THCS Trọng Hóa. Do nằm bên kia sông Khe Rào (thượng nguồn sông Gianh), hai bản trở nên biệt lập với thế giới bên ngoài.

Ngày nào cũng vậy, học sinh bản Ông Tú và Ka Óoc phải thức dậy thật sớm vượt quãng đường đồi dốc xuống sông Khe Rào. Như một thói quen, các em cho cặp sách, quần áo vào vào túi nylon chuẩn bị từ trước rồi cùng bơi qua sông. Nhiều em không mang theo túi nylon thì bơi một tay, tay còn lại giơ cao cặp sách lên đầu cho khỏi ướt.

Gần một năm nay, học sinh bản Ông Tú và Ka Oóc xã Trọng Hóa phải bơi qua sông học chữ. Ảnh: Văn Nguyễn

“Vào mùa lũ, tụi em phải nghỉ học chừng một tháng vì nước sông Khe Rào chảy xiết, không thể bơi qua được”, em Hồ Danh, học sinh lớp 4A, trường tiểu học Hưng nói. Danh cho biết, em và các bạn đều sợ bơi qua sông, nhưng vì muốn học cái chữ nên phải cố rướn mình qua những đoạn nước sâu, chảy xiết. “Mùa đông nước cạn bớt nhưng tụi em vẫn phải lội qua những chỗ nước sâu. Vào lớp học chân tay ai cũng run cầm cập”, Danh kể.

Việc bơi qua đoạn sông rộng chừng 20 mét với học sinh nam chỉ mất vài phút, nhưng với em nữ là thử thách. Hồ Thị Thoi, học sinh lớp 8 trường THCS Trọng Hóa vẫn nhớ như in ngày tập bơi để đi học.

“Ngày đó mấy đứa bạn dẫn em ra bờ sông nói muốn đi học thì phải biết bơi qua bên kia sông. Em thích đi học nhưng nhìn nước chảy mạnh quá nên cứ bước xuống lại nhảy lên bờ. Mấy bạn vừa bơi vừa kéo em qua, uống mấy hớp nước liền. Sau đó em nhờ bạn dạy bơi để được đi học”, Thoi kể.

Bản Ông Tú có 8 em đang học mẫu giáo ngay tại bản, các cô giáo lại phải tìm cách qua sông để đến lớp. Năm 2009, cô Đinh Thị Thức, giáo viên trường mầm non Trọng Hóa, ngồi thuyền qua sông Khe Rào vào bản Ông Tú dạy học, bất ngờ thuyền lật úp, cô giáo ngã xuống sông. May mắn một người dân phát hiện, kịp thời bơi ra cứu.

Ông Hồ Nhung, 79 tuổi, trưởng bản Ông Tú cho biết tình trạng học sinh đi học phải bơi qua sông diễn ra từ mùa đông năm 2010. Trước đây, xã cấp thuyền cho bản nhưng đến mùa lũ do bảo quản không tốt nên thuyền bị cuốn trôi. Sau đó học sinh ở bản muốn đi học thì phải biết bơi, không kể lớn hay nhỏ.

“Người ở bản chưa ai gặp nạn ở đoạn sông này nhưng hiểm nguy có thể xảy đến bất cứ lúc nào. Bà con ai cũng muốn có được một cây cầu để cho tụi nhỏ đi học, người lớn đi làm mà mong hoài chưa được”, ông nói.

Xã mới được cấp một chiếc thuyền để học sinh qua sông. Tuy nhiên, vào mùa lũ, nước sông dâng cao, việc chèo thuyền vẫn rất nguy hiểm. Ảnh: Văn Nguyễn

Ngày 17/9, học sinh bản Ông Tú đã được huyện cấp cho một chiếc thuyền và áo phao để qua sông. Tuy nhiên, ông Đinh Xuân Tiến, Chủ tịch UBND xã Trọng Hóa cho rằng việc cấp thuyền và áo phao cho học sinh qua sông chỉ là giải pháp tạm thời.

“Xã đã kiến nghị lên cấp trên xây cầu cho dân bản. Nếu có kinh phí, phía xã sẽ mở tuyến đường thông từ bản Ông Tú lên bản Ka Óoc (cách nhau chừng 3 km) để người dân đi lại thuận tiện hơn. Riêng phương án di dân, chúng tôi cũng đã tính đến nhưng không khả thi vì muốn người dân bám bản, giữ rừng”, ông Tiến nói.

Trao đổi với VnExpress, ông Đinh Quý Nhân, Chủ tịch huyện Minh Hóa cho biết Sở Giao thông Vận tải tỉnh Quảng Bình đã đi khảo sát và báo cáo Bộ Giao thông Vận tải. Tuy nhiên, kinh phí xây cầu ở bản Ông Tú quá cao, trong khi huyện còn nghèo nên giải pháp trước mắt là tăng cường phụ huynh đưa đón con em đi học và cấp áo phao.

Văn Nguyễn

Văn Nguyễn

Source: http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2011/09/hoc-sinh-phai-boi-qua-song-den-truong/

Lịch

Tháng Năm 2012
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 3    
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031