Category Archive for Đọc báo dùm bạn

Chàng sinh viên đạp xe xuyên Việt vì môi trường

Dưới cái nắng như đổ lửa, Nguyễn Văn Hạnh không mệt mỏi đạp xe, liên tục những vòng quay trên hành trình xuyên Việt nhằm kêu gọi giới trẻ bảo vệ môi trường.

Trước khi thực hiện chuyến đi và cho đến bây giờ, bạn bè và người xung quanh vẫn gọi Hạnh, sinh viên trường Đại học Công nghiệp Hà Nội là “thằng khùng”, “thằng điên”, thậm chí là “dở hơi”, Hạnh mặc kệ vì tâm niệm rằng những điều mình đang làm thật sự có ích.

“Tôi tin vào bản thân tôi”, Hạnh, 23 tuổi, nói và cho biết thêm chuyến đi này diễn ra đúng dịp ngày kỷ niệm thành lập Đoàn Thanh niên (26/3) và Giờ Trái đất (31/3).

Ý tưởng đạp xe xuyên Việt được Hạnh ấp ủ từ lâu, nhưng công việc chuẩn bị cho chỉ diễn ra trong hai tuần. Để có chiếc xe đạp chuyên dụng, Hạnh đã đạp xe mini hơn 200 km từ Hà Nội về Hải Phòng và nói chuyện với “tiền bối” đi trước là Nguyễn Mạnh Hiển – người từng đi xuyên Việt cách đây 2 năm. Ủng hộ quyết tâm của Hạnh, Hiển đã đạp xe từ Hải Phòng lên Hà Nội cho Hạnh mượn và hướng dẫn Hạnh tập luyện đến 3 giờ sáng.

Nguyễn Văn Hạnh trong một lúc dừng chân trên đường xuyên Việt. Ảnh do Hạnh cung cấp.

“Ngày 8/3 tôi quyết tâm lên đường luôn, tính tôi đã quyết là làm luôn”, Hạnh nói. “Còn về chuyện tiền bạc, tôi nhận được nhiều sự quan tâm và giúp đỡ của bạn bè, với lại con trai tiêu cũng không nhiều lắm”.

Trong túi có 1,5 triệu đồng, một ít đồ dùng cá nhân, Hạnh quyết tâm lên đường. “Có lẽ hành trang của tôi là trái tim nóng và nhiệt huyết với việc làm xuất phát từ cái tâm mà thôi”, Hạnh nói.

Theo kế hoạch, Hạnh sẽ vào TP HCM ngày 31/3 để kịp tham gia Giờ Trái đất, “với tốc độ đạp xe ngày càng nhanh như thế này, tôi sẽ vào TP HCM sớm hơn”, Hạnh lạc quan cho biết hôm qua, khi đang ở Ninh Thuận.

TP HCM không phải là đích đến cuối cùng, Hạnh chỉ dừng chân ở đây để tham gia nhiều sự kiện, còn điểm dừng chân cuối cùng của anh là ở Cà Mau.

Những lời động viên của thầy cô, bạn bè và người thân đã giúp Hạnh có thêm sức mạnh để đi tiếp. Qua các tỉnh, Hạnh có cơ hội giao lưu với nhiều câu lạc bộ tình nguyện. “Tôi đã dùng nhiều thời gian và chút sức lực bé nhỏ để nói chuyện, truyền nhiệt huyết cho tuổi trẻ, xây dựng cộng đồng vì môi trường.

“Các bạn ấy đã giúp đỡ tôi trong suốt cuộc hành trình, như liên hệ chỗ ăn ở, làm hướng diễn viên du lịch, vì thế mình không cảm thấy cô đơn, hay buồn. Các bạn đã tiếp thêm nguồn sức mạnh để tôi đi tiếp chặng đường gian nan”, Hạnh tâm sự.

Nguyễn Văn Hạnh kể, trong chặng đường, bạn gặp rất nhiều người tốt, từ Thanh Hóa vào Nghệ An, xe bị đứt xích giữa đường, không biết làm thế nào phải dắt bộ mất 6 km. May mắn gặp được các chú trong câu lạc bộ xe đạp thành phố Vinh giúp đỡ sửa xe.

Đến Đà Nẵng, chiếc xe lại hỏng, một lần nữa, Hạnh cũng được sửa xe miễn phí. “Làm việc gì xuất phát từ cái tâm chắc chắn sẽ gặp nhiều may mắn”, Hạnh lạc quan.

Từ Bắc chí Nam, đi đâu, mọi người cũng chào Hạnh là ”Hello”. Họ nghĩ rằng, Hạnh là Tây ba lô, có người nghĩ Hạnh là người Nhật hay Trung Quốc.

Những câu chào đó khiến Hạnh cảm thấy buồn. “Không nhẽ chỉ người Tây mới đạp xe được và có thể làm được việc đạp xe đạp này sao?. Sao họ không nghĩ người Việt Nam bình thường cũng sẽ làm được nhiều việc phi thường”, Hạnh nghĩ.

Kỷ niệm bạn sinh viên không thể quên, đó là khi bạn đạp xe đến khu nhà lưu niệm của Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình, Hạnh đã được bác Võ Đại Hàm là người trông coi khu nhà lưu niệm đón tiếp nhiệt tình. Hạnh ở lại nhà bác Hàm 1 đêm, được nghe bác Hàm kể chuyện về gia đình Đại tướng mà bạn chưa từng biết đến.

Sau chuyến đi này, Hạnh có kế hoạch chinh phục Phanxipăng. Và sau đó, bạn mong muốn thành lập câu lạc bộ “xe đạp ôm” đứng ở các tụ điểm chở miễn phí những ai có nhu cầu.

“Mọi người nên có ý thức giảm khí thải độc hại với môi trường, bằng cách hạn chế đi xe máy, hay ô tô. Nếu nhà bạn cách chợ 1 km, thay vì xe máy, bạn hay đi xe đạp, chắc chắn bạn sẽ thấy yêu xe đạp hơn rất nhiều”, Hạnh nhắn nhủ.

Với các bạn trẻ, Hạnh hy vọng, các bạn sẽ tâm niệm mỗi ngày sống của các bạn là ngày cuối cùng, hãy bỏ trò chơi vô bổ, và làm điều gì có ích cho cộng đồng. “Cuộc đời của mỗi người giống như một cuộc đạp xe, cách duy nhất để tiến lên phía trước mà không muốn tốn sức là xuống dốc”, Hạnh chia sẻ.

Hành động đạp xe xuyên Việt của Nguyễn Văn Hạnh vì môi trường đang trở thành chủ đề bàn luận khá sôi nổi trên Internet, cả khen ngợi lẫn hoài nghi. Nhưng hầu hết các comment là những lời động viên Hạnh.

“Chuyến đi thật ý nghĩa, mình cũng mong muốn làm được một điều gì đó như Hạnh, những chắc mình còn thiếu một chút quyết tâm”, nickname Long Nguyen Dac cho biết trên facebook.

“Khâm phục thật đấy, nếu mình là con trai mình cũng không có can đảm như vậy”, nickname Han Nga viết. “Chúc cho kế họach của bạn diễn ra đúng dự kiến, bạn nên phân phối sức từng chặng hợp lý,” nickname Princearch William Duy khuyên.

Tuy nhiên, một số ít người cho rằng “Một mình Hạnh khó mà thay đổi được hành vi bảo vệ môi trường ở Việt Nam”, một người lấy tên Truong Pham, viết.

Hương Thu

Source: http://vnexpress.net/gl/khoa-hoc/2012/03/chang-sinh-vien-dap-xe-xuyen-viet-vi-moi-truong/

Chàng trai gốc Việt được Obama vinh danh

Một chàng trai gốc Việt được Tổng thống Mỹ Obama vinh danh trong chương trình của Nhà Trắng vì những sáng kiến và đóng góp cho cộng đồng.
> Nữ sinh gốc Việt vô địch cuộc thi kiến thức của Mỹ

Thach Tak Nguyen, chàng trai gốc Việt được vinh danh vì những giúp đỡ đối với người vô gia cư. Ảnh: Eyedrd.org

Ngày 15/3, Thach Tak Nguyen, cựu sinh viên đại học California-Los Angeles, cùng với bốn người khác được vinh danh trong chương trình Champions of Change, tôn vinh những nhà lãnh đạo trẻ vì những nỗ lực giúp đỡ người nghèo, người vô gia cư, bảo vệ môi trường.

Thach Tak Nguyen là người sáng lập và là giám đốc tài chính của tổ chức phi lợi nhuận giúp đỡ người vô gia cư “Swipes for the Homeless”. Tổ chức của Thach cung cấp thức ăn cho những người lang thang bằng cách kêu gọi sinh viên quyên góp khoản tiền bằng một bữa ăn của họ trong trường học.

Champions of Change là chương trình do Tổng thống Obama khởi xướng, sau khi xem xét các hồ sơ về các dự án hỗ trợ trong cộng đồng, 15 người xuất sắc nhất sẽ được chọn và cuối cùng chọn ra top 5 dự án có ý nghĩa nhất. Những người này được mời đến Nhà Trắng và sau đó làm việc với mtvU để xây dựng phim về các dự án của họ.

“Những người trẻ luôn giữ vị trí tiên phong trong những thay đổi. Tôi rất tự hào vì những sáng tạo nhằm cải thiện đất nước của những người trẻ này”, trang tin Eyedrd của Mỹ dẫn lời Tổng thống Obama phát biểu trong lễ tuyên dương Thach và bốn bạn trẻ khác.

Ngoài việc quản lý công việc của tổ chức phi lợi nhuận của mình, Thach còn có kinh nghiệm trong lĩnh vực phát triển kinh doanh, từng quản lý dự án tại các công ty có tên trong bảng xếp hạng các công ty lớn nhất của nước Mỹ như công ty Walt Disney và tập đoàn Target.

Thach sang Mỹ từ nhỏ cùng với gia đình, cuộc sống khó khăn của gia đình cậu những ngày đầu đã dạy cậu biết trân trọng những gì mình có đồng thời chia sẻ khó khăn với những người xung quanh. Trong khi quản lý các công việc của tổ chức, Thach đặc biệt chú trọng vấn đề phát triển tài năng và hướng nghiệp cho các bạn trẻ.

Vũ Hà

Source: http://vnexpress.net/gl/the-gioi/nguoi-viet-5-chau/2012/03/chang-trai-goc-viet-duoc-obama-vinh-danh/

Cụ ông mù 30 năm làm từ thiện

Mất đôi mắt trong chiến tranh, nhưng hơn 30 năm qua ông Út Hợp vẫn lặn lội đi khắp nơi để làm từ thiện. Nghe nơi đâu có mảnh đời bất hạnh là vài ngày sau ông xuất hiện để giúp đỡ.

Căn hộ nhỏ trên đường Phan Chu Trinh, TP Sóc Trăng ít khi có ông chủ ở nhà bởi cụ Thái Văn Hợp (Út Hợp, 69 tuổi) thường xuyên đón xe ôm rong ruổi khắp nơi để làm việc thiện. Có hôm vợ con kiên nhẫn chờ cơm đến khuya mới thấy xe ôm đưa ông đến cổng, gương mặt ông ánh niềm vui vì vừa giúp cho một học sinh nghèo vượt khó ở huyện vùng sâu suất học bổng để tiếp tục đi học.

Ông Út Hợp bị bom đạn cướp đi đôi mắt tại chiến trường miền Trung khi mới 28 tuổi. Xuất ngũ, ông về lại Sóc Trăng với người vợ hiền. Thiếu ánh sáng nhưng còn đôi chân khỏe, thế là 2 năm sau giải phóng, ông đi châm cứu từ thiện khắp các tỉnh miền Tây rồi lên Đông Nam bộ, ròng rã suốt 17 năm trời. Ở đâu có ông là có hàng trăm người nhận phiếu châm cứu miễn phí mỗi ngày.

Làm từ thiện hàng chục năm nay nhưng cụ Hợp từ chối lên truyền hình vì không muốn “ồn ào”. Ảnh:Thiên Phước.

Trước khi “giải nghệ”, Út Hợp được một nhà sư ở Sóc Trăng mời tham gia hướng dẫn cho học viên lớp châm cứu, bốc thuốc nam được tổ chức tại chùa nên sau đó ông có được một đội ngũ kế thừa việc châm cứu từ thiện.

Vài năm sau, biết nhiều địa phương người dân rất thiếu nước sạch nên ông liền khăn gói lên Sài Gòn tìm bạn bè làm ăn khá giả vận động chi phí khoan giếng bơm tay cho hàng trăm hộ dân ở Sóc Trăng, Bạc Liêu. Thời gian này, những lúc rảnh tay ông vò bột nghệ thành viên để cho những bệnh nhân bị đau bao tử mà không có tiền mua thuốc uống.

Có lần nghe bạn kể nhiều bệnh nhân ở Bệnh viện Đa khoa tỉnh Sóc Trăng không có tiền mua cơm, cháo, ông bèn liên hệ với bạn bè đến bệnh viện đặt vấn đề nấu cháo từ thiện phát miễn phí. Nhờ vậy mà bếp ăn từ thiện tại bệnh viện này ra đời, phát triển tốt đến nay với khoảng 300 phần cháo vào mỗi buổi sáng.

Buổi trưa và chiều cũng có hàng trăm phần cơm được phát miễn phí, có đủ thức ăn chay. Từ mô hình này, một số bệnh viện tuyến huyện ở Sóc Trăng cũng hình thành bếp ăn từ thiện cung cấp cơm, cháo miễn phí cho bệnh nhân nghèo.

Điểm phát cơm, cháo từ thiện mỗi ngày tại Bệnh viện Đa khoa Sóc Trăng do cụ Hợp khởi xướng. Ảnh:Thiên Phước.

Biết ông tận tâm nên bạn bè, anh em ở Mỹ, TP HCM… cũng gửi tiền về để Út Hợp chia sẻ với người nghèo. Vì vậy, rất nhiều học sinh tật nguyền, hoàn cảnh khó khăn nhưng hiếu học đã được người đàn ông mù đón xe ôm đến tận nhà trao học bổng.

Mới đây, có đoàn làm phim muốn ghi hình về cuộc đời của “những người tử tế” nhưng ông từ chối bởi không muốn ồn ào. Ông bảo chỉ muốn thầm lặng làm việc nghĩa. Và sáng hôm sau ông một mình đón xe từ Sóc Trăng lên TP HCM để tìm đến nhà một gia đình nghèo ở quận 9.

“Tôi mới nghe radio kể về một cô bé nhà nghèo ham học. Cha liệt nằm một chỗ, em trai bại não nên mẹ phải ở nhà chăm sóc hai người. Không có tiền, bà ấy nhận giữ mấy đứa trẻ trong xóm để tằn tiện lo thang thuốc cho chồng, con. Đứa con gái tên Thanh đang học lớp 12 mà có hôm nhịn đói đến lớp nên tôi phải tìm để trao học bổng, hỗ trợ tiền hàng tháng cho em này có điều kiện ăn học”, ông chia sẻ.

Trò chuyện cùng VnExpress.net, bà Lý Thị Thum ở Bắc Tà Ky, phường 4, TP Sóc Trăng cho biết cứ vài tháng là thấy cụ Hợp xuất hiện với vài người phụ việc để trao quà hoặc quần áo xin được từ TP HCM mang về Sóc Trăng chở đi cho người nghèo.

“Tôi quý cụ Hợp ở chỗ là không phải như những người khác cứ đổ quần áo ra một đống bên đường rồi ai lựa thì lựa theo kiểu ‘bố thí’. Cách làm của cụ Hợp là khi xe chở quần áo đến, người nào hỏi xin và xin bao nhiêu bộ thì cụ kêu người giúp việc chọn áo quần vừa theo kích cỡ người cần mặc, đúng số lượng, đúng giới tính nên mang về là mặc được ngay, không bỏ tùm lum phí phạm”, bà Thum tâm đắc kể.

Nói về bếp ăn từ thiện trong Bệnh viện Đa khoa Sóc Trăng do cụ Hợp khởi xướng, bác sĩ Nguyễn Thanh Hoàng, Phó Giám đốc Sở Y tế tỉnh Sóc Trăng cho biết 7 năm trước khi ông nhận công tác ở bệnh viện đã thấy có bếp ăn từ thiện do ông Hợp với các cộng sự phát cháo cho bệnh nhân nghèo vào mỗi buổi sáng. Hiện nay ông Hợp không trực tiếp tham gia mà giao lại cho người khác đồng thời phát triển thêm hai buổi cơm chay vào trưa và chiều.

Thiên Phước

Source: http://vnexpress.net/gl/doi-song/cau-chuyen-cuoc-song/2012/03/cu-ong-mu-30-nam-lam-tu-thien/

Người đàn ông nuôi hơn 600 đứa trẻ

Đã qua tuổi thất thập nhưng ngày nào ông Vũ Tiến và vợ Vũ Thị Ngọc Oanh vẫn cặm cụi đi, về từ phố Vọng đến ngôi nhà số 13, Ngô Văn Sở (Hà Nội), vừa để quản lý việc kinh doanh, vừa để chăm 30 đứa trẻ mà với ông chúng là “duyên nợ của cả cuộc đời”.

Dưới hàng hiên, em bé đứng run/ Ôm xấp báo trên đời tay lạnh buốt/ Mái tóc khét vàng, ướt đẫm mưa rơi / Em vẫn bước lang thang trên đường vắng/ Xấp báo vẫn đầy ướt đẫm mưa rơi”.

Có lẽ bây giờ không còn ai biết đến những câu hát này nữa nhưng vào thập niên 80, 90 của thế kỷ trước, nó đã làm không ít con tim day dứt. Đấy là “quốc ca” của những đứa trẻ lang thang trong Tổ bán báo “Xa mẹ” được ông Vũ Tiến thành lập năm 1989.

Ông Tiến nhớ lại: “Vào những năm 80, kinh tế còn nhiều khó khăn. Ở các ngõ ngách, gầm cầu Hà Nội có rất nhiều trẻ lang thang. Chúng thường đến hàng cơm của tôi ở Quán Sứ để xin ăn. Thương chúng, tôi mua báo cho bán, đêm chúng lại về nghe bà Oanh dạy học. Vào cuối tuần, tôi cũng tổ chức xe đưa đón trẻ ở cầu Long Biên về đây cho chúng con chữ”.

Không dừng lại ở đó, với mong muốn các em không còn phải lo miếng cơm, manh áo, được đến trường, từ năm 1995, ông Tiến chuyển mục tiêu vào nuôi dưỡng khoảng 30 trẻ mồ côi và trẻ em nghèo. Bởi vậy, Tổ bán báo Xa mẹ được đổi thành Chương trình nuôi dạy trẻ em mồ côi xa mẹ, ở số 13, Ngô Văn Sở.

“Những đứa trẻ ở đây được nuôi đến trưởng thành, tự lập rồi tôi lại nhận những trẻ còn bé vào. Lúc nào cũng duy trì ở con số 30. Mình có sức sao nuôi chúng bằng vậy”, ông Tiến kể.

Kinh phí nuôi lũ trẻ đều từ hoạt động kinh doanh du lịch, quán ăn và cà phê của vợ chồng ông. “Có thời gian trước đây, chúng tôi cũng nhận giúp đỡ từ tổ chức phi chính phủ và một vài cá nhân trong, ngoài nước. Nhưng tuyệt đối chúng tôi không đi xin và kêu gọi nhân đạo”, bà Vũ Ngọc Oanh cho biết.

Em Vũ Thị Kiều (11 tuổi) đang dạy bé Vũ Văn Đạt (8 tuổi) chơi piano. Để phục vụ nhu cầu giải trí của trẻ em “xa mẹ”, ông Tiến đã mua cây đàn piano trên 30 triệu đồng. Cũng chính ông viết kịch bản, dạy đàn, hát cho các em. Ảnh: Phan Dương.

Ngôi nhà nơi các em ở có 5 tầng. Trong đó, tầng 1 và một phần tầng 2 sử dụng để kinh doanh quán cafe “xa mẹ” lấy nguồn kinh phí nuôi trẻ. Các bé gái ngủ trong một căn phòng rộng rãi tầng 3. Các em trai ngủ trên tầng 4. Ngoài ra còn có phòng học, phòng chơi và phòng ăn rộng rãi với đầy đủ tiện nghi. Ngoài giờ học, các em chỉ phải làm vệ sinh phòng ngủ.

Trong gian phòng truyền thống ở tầng 3, bà Oanh ngồi trên bàn giáo viên với nét mặt buồn vì mấy bé trai không tự giác dậy học bài và gấp chăn màn lộn xộn. Bà trách móc: “Quy định đã đặt ra rồi, các con phải biết giờ nào học, giờ nào chơi. Không học thì làm sao thoát khỏi cái nghèo, cái khổ”. Như biết lỗi, chúng cúi mặt xuống mấy quyển sách, vùi đầu vào học.

Hết giờ học chiều, bà cho các em được giải trí. Mấy cậu trai lớn chơi ở phòng bóng bàn, vài cậu choai choai chơi trò bi lắc. Số đông khác túm tụm trong căn phòng tầng 3 xem ti vi. Đôi mắt chúng đen tròn, có lúc rực sáng rồi ôm bụng cười nghiêng ngả với những pha hài trong phim “Những thiên thần áo trắng”.

Hết phim, một số tỏa đi tắm, số khác quây quần bên chiếc đàn piano. “1, 2, 3”, cô bé Kiều bắt nhịp rồi cùng các chị dạo từng bản đàn trong quyển vở, đôi môi mấp máy theo điệu nhạc.

Năm nay bé Vũ Thị Kiều học lớp 4 trường Nguyễn Văn Tố. “Em đến đây từ khi 3 tuổi. Xa mẹ quen rồi nên em không nhớ nữa. Ở đây có nhiều bạn lại còn được ông, bà dạy học đàn, học hát và học múa nên em rất vui”, cô bé kể.

Kiều vốn là cô bé yếu ớt lại khoảnh ăn. Bố mất sớm còn mẹ thì ốm liệt giường nên ông Tiến đã nhận nuôi cả 5 anh em. Giờ đây, 3 anh lớn của Kiều đã có nghề nghiệp và ra tự lập.

Là người lớn tuổi nhất trong đám trẻ, Quách Văn Điệp (20 tuổi, Ân Thi, Hưng Yên) giờ có thể thay ông Tiến chăm sóc, quản lý các em, thỉnh thoảng phụ giúp quán café. Điệp có vóc người thấp, khuôn mặt hiền, giọng nói từ tốn.

Em tâm sự: “Năm 11 tuổi, em mồ côi cha mẹ được ông, bà (ông Tiến, bà Oanh) nhận nuôi. Học đến lớp 10, em xin ông cho học lái ô tô. Bây giờ, em đã học xong rồi. Ngày ngày, em đưa lũ trẻ đến trường. Thỉnh thoảng đi dẫn tour du lịch với ông. Gần chục năm qua, em đã quá quen với nơi này. Bây giờ. ông cho phép em ra ngoài tự lập nhưng em thì muốn ở đây mãi để được cùng ông chăm sóc các em”.

Phòng ăn rộng rãi của hơn 30 em nhỏ ở đây. Ảnh: Phan Dương.

Không ai ngờ chị cấp dưỡng Trần Thị Quy (35 tuổi, ở Xuân Trường, Nam Định) cũng là một “đứa trẻ” được ông Tiến nhận nuôi. Chị nói: “Đúng ngày chồng tôi mất, tôi sinh đứa út nhưng 3 ngày sau, gia đình mới cho biết về cái chết của anh. Tôi chẳng thiết sống nhưng rồi 3 đứa con thì bỏ cho ai. Cuộc sống khó khăn, không thể cho chúng đến trường, tôi đành gửi hai đứa lớn nhờ ông Tiến nuôi hộ. Nhưng rồi đến năm 2009, tôi và đứa út cũng phải nhờ đến ông, bà”.

“Bây giờ, tôi ở đây nấu ăn và trông những đứa trẻ mồ côi, nghèo khổ. Cùng một hoàn cảnh nên tôi cũng thương chúng như 3 đứa con của mình. Hàng tháng, ông vẫn trả cho tôi hơn 2 triệu để tiết kiệm cho sau này”, chị Quy cho biết thêm.

Đồng hoàn cảnh với chị Quy, em Điệp, bé Kiều còn có hơn 600 người khác đã từng được nuôi dưỡng dưới mái nhà số 13, Ngô Văn Sở. Trong đó, có hơn 500 người đã trưởng thành và có việc làm ổn định, 120 người lập gia đình.

Có lẽ, động lực lớn nhất để ông Vũ Tiến kiên trì làm nhân đạo trong hơn 20 năm qua cũng bởi vì ông từng là một đứa trẻ mồ côi.

“Tôi sinh ra trong một gia đình trí thức nhưng do hoàn cảnh xô đẩy, mồ côi cha, tôi mới thành đứa trẻ lang thang. Rửa bát, đánh giầy, bán báo…tôi đã làm cả nhưng rồi vẫn đói”, ông kể.

Vào quân ngũ, rồi làm công an, và bây giờ sang làm kinh doanh, ông luôn nghĩ cuộc đời đã cưu mang mình, giờ mình phải có nghĩa trả nợ cuộc đời. Vì thế mấy chục năm nay, ông dồn toàn tâm huyết vào những đứa trẻ bất hạnh.

Cậu bé Vũ Long Biên (trái) bị bỏ rơi ở cầu Long Biên lúc vừa chào đời, được ông TIến (phải) đưa về căn nhà này nuôi đưỡng. Bây giờ em đang học lớp 9, trường Nguyễn Văn Tố. Ảnh: Phan Dương.

Bây giờ, ông đã giao bớt công việc của Chương trình trẻ mồ côi xa mẹ cho con trai phòng khi trái nắng, trở trời nhưng không ngày nào ông, bà không đến đây để chăm lũ trẻ.

“Ban ngày, tôi thấy ông Tiến, bà Oanh đến trông nom, dạy học, dạy hát cho trẻ. Tầm gần 5h chiều, ông bà về, ngôi nhà lại khóa kín cửa để trẻ không ra ngoài. Thi thoảng mới thấy vài em nhỏ ở đây đi nhà thờ cầu nguyện. Chúng ngoan, lễ phép và cũng không bao giờ thấy ồn ào”, bà Nguyễn Thị Ngọc An, Tổ trưởng tổ dân phố số 32, Ngô Văn Sở, cho biết.

Còn theo anh Nguyễn Tuấn Sơn, công an khu vực phường Trần Hưng Đạo, ông bà Tiến, Oanh và những người làm trong nhà này đều quan tâm giúp đỡ cùng nuôi dưỡng và giáo dục các em.

“Ngày trước, nhiều người thấy vợ chồng ông ấy làm từ thiện cứ nghĩ là lợi dụng trẻ em. Vậy nên, ông Tiến đã không cho trẻ đi bán báo, đánh giầy nữa mà cho các em đi học văn hóa. Từ cấp 2, nhiều em đã học nghề. Đến năm 18 tuổi, ông cho ra ngoài tự lập. Vợ chồng ông ấy tự kinh doanh lấy tiền nuôi trẻ”, anh nói.

Phan Dương

Source: http://vnexpress.net/gl/doi-song/cau-chuyen-cuoc-song/2012/03/nguoi-dan-ong-nuoi-hon-600-dua-tre/

Người đàn ông nhận nuôi những ‘đứa con’ tâm thần

Người khác thấy kẻ điên thì sợ, tránh xa, nhưng anh Phước, một người lái xe chở vật liệu xây dựng ở Pleiku, Gia Lai, lại đón họ về nhà, chăm nuôi như con ruột. Việc thiện ấy anh đã âm thầm làm hơn chục năm qua.

Với suy nghĩ “người ta giàu sang rồi cũng sẽ trở về với cát bụi, nghèo khó rồi cũng như thế, chẳng khác gì, vậy thì lúc sống mình làm được gì cho đời, cho người khác thì hãy cứ làm đi, đừng lo nghĩ”, anh Hà Tư Phước (47 tuổi, trú tại làng Ia Rok, xã Chư H’Drông, thành phố Pleiku) đã nhận những người bị bệnh tâm thần về nuôi dưỡng.

Anh lái xe tận tình nuôi người tâm thần

Trong căn nhà gỗ đơn sơ, nhỏ bé nép bên cạnh núi Hàm Rồng, tài sản giá trị nhất có lẽ là chiếc tivi, anh Phước vui vẻ kể lại chuyện mình đã “bén duyên” với việc “vác tù và hàng tổng” này.

Anh Phước (thứ hai từ trái sang) đang hỏi han các “con” về tâm trạng, sức khỏe. Ảnh: Tùy Phong

Gần chục năm nước, một lần anh đi chở hàng thuê cho bạn hàng xong thì người ta mời về nhà chơi. Đến nơi, anh mới biết trong nhà có một người con tâm thần đã bị xích 15 năm rồi. Tò mò ngó vào thấy hoàn cảnh người đàn ông đó hết sức thương tâm, trần truồng, dơ dáy, bị xích lại trong căn phòng hôi thối, chẳng khác nào con vật.

“Nghe người nhà này bảo phải xích thế không là nó đánh người, giết người ngay, không ai dám tới gần cả. Thấy thương quá, mình xin người nhà cho thả cậu ta ra, mình sẽ đưa về chăm sóc dùm. Lúc đầu, họ can ngăn, bảo đừng rước họa vào thân nhưng sau thấy mình quyết tâm quá nên để mặc muốn làm gì thì làm”, anh Phước nhớ lại.

Sau đó, anh đánh liều đưa Sáu (tên người đàn ông tâm thần này) về ở chung với mình, sinh hoạt cùng, dù nhà còn có vợ, hai đứa con nhỏ và một mẹ già.

Anh Phước chia sẻ, “lúc đó mình chẳng sợ gì hết mà chỉ nghĩ rằng, đều là thân phận con người với nhau nhưng sao những người bị bệnh tâm thần khổ quá. Họ sống cuộc sống không bằng con vật. Con vật còn được tự do đi lại còn họ thì bị xích một chỗ, kìm lòng không đặng nên mong muốn được yêu thương, chăm sóc họ”.

Sáu khi về ở với anh Phước thì được coi như con, được anh tắm rửa sạch sẽ, cắt tóc, móng tay, móng chân gọn gàng. Mỗi khi anh Phước đi làm thì cho đi theo để đỡ buồn, dần dần Sáu trở nên lành tính hẳn. Sau 5 tháng thì Sáu đã hòa nhập lại được với cuộc sống, biết tự ăn uống, tự thay đồ, giặt đồ của mình, không la hét, quậy phá, đánh đập ai nữa. Bây giờ thì gia đình đã đón Sáu về nhà.

Từ cái lần đầu tiên đó, sau này hễ cứ đi đâu thấy người bị điên, bị xiềng xích là anh Phước lại xin đưa về nhà nuôi. Anh cũng không nhớ rõ mình đã nhận nuôi bao nhiêu người, nhiều người được gia đình đưa đến với anh khi bệnh tình đang nặng nhưng sau một thời gian thì thuyên giảm, người nhà lại đón về. Có lúc nhà anh nuôi đến 15 người bệnh tâm thần, họ đều là những người từng bị bệnh viện trả về và đã bị gia đình xích lại một chỗ từ 10 đến 20 năm.

Về với anh, họ được tự do đi lại, được anh yêu thương, chăm sóc, chia sẻ, động viên. Anh Phước tâm sự: “đối với người bị bệnh tâm thần, liều thuốc công hiệu nhất là tình thương, mình yêu thương họ thật sự, lo cho họ thật sự thì sẽ cảm hóa được họ. Khi mình trao cho họ tình thương thì họ sẽ không bao giờ hại mình”.

Chính vì thế mà anh gọi những người bị bệnh tâm thần là “con” và họ cũng gọi anh là “bố”.

Nghe đồn về anh, nhiều gia đình có thân nhân bị tâm thần đã tìm đến để gửi gắm. Lúc đầu chỉ có 3, 4 người thì anh cho ở trong nhà, sinh hoạt chung với gia đình nhưng số lượng ngày một đông nên anh phải đi vay mượn, mua nợ tiền vật liệu xây dựng để xây riêng một căn nhà cho họ ở. Căn nhà cấp 4 mới xây này còn rộng rãi, khang trang hơn căn nhà mà gia đình anh đang dùng. Ở đây có đầy đủ phòng vệ sinh, phòng ngủ, hệ thống lọc, khử trùng nước, phòng vui chơi, sinh hoạt cho người bệnh.

Phút vui đùa của “bố” Phước và các “con” trong căn nhà do anh xây dựng cho họ. Ảnh: Tùy Phong.

Để làm được việc thiện, anh Phước luôn thầm cám ơn người vợ hiền là chị Huỳnh Thị Hạc (38 tuổi). Chị đã san sẻ trách nhiệm với anh bằng cách chịu trách nhiệm lo cơm nước cho những “đứa con nuôi”.

Chị tâm sự, “lúc đầu mình cũng lo sợ khi thấy chồng đưa những người bị tâm thần về ở chung nhà. Nhưng sau thấy anh ấy yêu thương họ quá, mình cũng xuôi dần, bây giờ thì mình thấy bình thường rồi”.

Những gia đình gửi thân nhân cho anh chị nuôi, có người đóng góp được 500.000 – 600.000 đồng, người thì góp chục ký gạo một tháng để chị lo chuyện ăn uống, cũng có người không đóng gì, tuy nhiên không vì thế mà gia đình anh Phước bỏ bê “con”. Ở đây các con đều được ăn uống, chăm sóc như nhau.

“Mỗi ngày, cứ 3h sáng là mình dậy đi bốc vác hàng thuê, đến 6h thì về đi chở hàng, ai kêu gì chở nấy. Như vậy, khi người khác ngủ vừa dậy là mình đã kiếm được chừng 100.000 đồng bỏ túi rồi! Không làm thế thì lấy tiền đâu mà lo cho gia đình và mười mấy ‘đứa con’. Mỗi khi chúng kêu ‘Bố ơi, đói!’ là mình thắt ruột rồi, đó là chưa kể hai đứa con nhỏ đang tuổi ăn tuổi học nữa chứ!”, anh Phước tâm sự.

Giờ làm việc của anh kéo dài từ 3h sáng đến 22h đêm, vất vả như vậy nhưng anh không hề than phiền nửa câu. Hàng ngày, ngoài thời gian đi làm kiếm tiền, anh Phước đều dành ra một quỹ thời gian để tắm rửa, dọn dẹp vệ sinh, giặt quần áo và trò chuyện cùng mấy “đứa con”. Mọi sinh hoạt của họ đều do một tay anh lo. Anh kể, đi tới nhà ai hoặc ra đường thấy quần áo, dày dép còn dùng được là xin hoặc nhặt về cho mấy đứa.

“Người ta có cười mình cũng mặc kệ. Riêng mình đây cũng thế thôi, có khi không có mặc cả đồ của phụ nữ đi làm thấy người ta xì xào, nhưng mình nghĩ có thứ khoác lên người là được, đẹp hay không là ở bản chất bên trong chứ đâu phải là do quần áo tạo nên”.

Trại nuôi dưỡng người tâm thần với một số cơ sở vật chất dành cho người tâm thần của gia đình anh Phước. Nó còn lớn hơn căn nhà gia đình 5 người của anh Phước đang ở. Ảnh: Tùy Phong.

Sau một hồi trò chuyện, anh Phước dẫn khách xuống thăm những “đứa con nuôi”. Thoáng thấy bóng anh từ ngoài cổng, họ đã cất tiếng hát thay lời chào. Anh Phước cười trấn an, “mấy đứa bây giờ hiền lắm, về ở với anh không hiểu sao mà bỗng nhiên hiền hẳn, nói gì nghe nấy. Một số đứa anh đã cho đi làm ngoài vườn rồi, nói là đi làm chứ thực ra là để chúng nó đi dạo cho thoải mái, tự do thôi, ở trong nhà cả ngày bức bí lắm”.

Nhìn những con người ngoan ngoãn, hiền lành, lễ phép như trẻ lên ba chẳng ai nghĩ họ đã từng quậy phá tan nát khi đang ở với những người ruột thịt của mình. Anh chỉ vào một người trẻ nhất, kể: “Nó tên là Trần Minh, mới hai mấy tuổi thôi, cha mẹ chết hết rồi nên giờ ở luôn với anh. Ngoài Minh ra còn có hai đứa nữa, không còn cha mẹ nên mình nuôi đến suốt đời. Còn những người khác khi nào gia đình muốn đến đón về thì cho về”.

Khi được hỏi: “Có ai muốn về nhà không?”, tất cả những người này đồng loạt lắc đầu: “Không về, ở đây với bố!”.

Ông Hoàng Quốc Lương, Phó Chủ tịch UBND xã Chư H’Drông cho biết: “Ông Phước là một người thiện tâm, ông làm việc thiện không vì một động cơ trục lợi nào. Việc này đã diễn ra hơn chục năm nay. Theo tôi nắm được thì những người tâm thần dù ở với người thân luôn lồng lộn, quậy phá, nhưng khi về với ông Phước không hiểu sao lại hiền hẳn ra, chấp hành vệ sinh, tự vệ sinh cho bản thân, bệnh tình ngày càng phát triển theo chiều hướng tiến bộ, đã có người khỏe hẳn được thân nhân đón về. Và cũng chưa có trường hợp nào quậy phá tại địa phương chúng tôi quản lý”.

Cũng theo ông Lương, hiện gia đình ông Phước chẳng khá giả gì, một mình ông phải lao động vất vả nuôi 4 miệng ăn người thân.

Tùy Phong

Source: http://vnexpress.net/gl/doi-song/cau-chuyen-cuoc-song/2012/02/nguoi-dan-ong-nhan-nuoi-nhung-dua-con-tam-than/

Lịch

Tháng Năm 2012
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 3    
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031