Tiến sĩ toán: ‘Giá đừng học toán thì tốt hơn’

Vốn là một người học toán – lý, cuộc đời tiến sĩ Phan Quốc Việt rẽ sang hướng khác khi ông đam mê dạy học và kinh doanh.
> Từ tiến sĩ toán học thành đại gia xúc xích
> ‘Cách học toán giúp tôi kinh doanh’

Tiến sĩ Phan Quốc Việt. Ảnh: H.T.

Ông là người sáng lập tập đoàn Tâm Việt, doanh nghiệp chuyên đào tạo về kỹ năng mềm. Lớp học của tiến sĩ Phan Quốc Việt, chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Tâm Việt, tại trung tâm luôn thu hút đông đảo người đến nghe. Ông nói về cái tâm trong sáng của con người, tạo niềm tin và động lực để họ hướng về tương lai tươi sáng.

Phan Quốc Việt cho biết, thành công trong tư duy ngôn ngữ của ông hiện nay không phải do toán học. Ông phủ nhận suy nghĩ cho rằng người học toán sẽ có tư duy tốt.

“Môn học nào cũng cần tư duy”, tiến sĩ Việt nói.

Theo ông, ý chí là thứ duy nhất mà ông thu được từ toán, nhưng toán không phải môn duy nhất giúp con người rèn luyện ý chí.

“Leo núi cũng có lý trí, tập nhạc hay đánh cầu lông cũng vậy. Con người muốn có ý chí đều phải rèn luyện”, ông nói.

Tư duy có nhiều loại và thông minh cũng vậy, ông Việt nhận định. Để minh chứng điều này, ông phân tích, nhà phát minh lừng danh Thomas Edison chỉ học lớp 3 song đã tạo ra những sản phẩm để đời. Có người có trí thông minh thiên nhiên như Charles Darwin, lại có người thông minh logic như Albert Eistein hay Ngô Bảo Châu, thông minh nhạc điệu như Đặng Thái Sơn, Mozart.

Những năm 80, đang theo học ngành kỹ sư địa chất, tiến sĩ Việt lao vào ngành học “thời thượng” thời đó – môn Toán – và “khinh thường” các môn học khác. Giờ nhìn lại, ông thấy tiếc quãng thời gian đó vì những kiến thức cần thiết thì ông không biết, còn cái ít được áp dụng cho cuộc sống hiện tại thì ông biết quá sâu sắc.

Là tiến sĩ đại học Matxcơva, Lomonosov (1984-1988), nhưng ông Việt nói rằng, ông chưa bao giờ sử dụng đến cách tính tích phân, vi phân, delta, hay khai căn trong cuộc sống thực tế.

“Tồi tệ nhất là xuất sắc cái mà không bao giờ dùng. Tôi bỏ ra 10 năm học toán để giờ đây không dùng đến toán. Nếu muốn nhân tôi sẽ dùng máy tính, muốn tính độ cao đỉnh Everest tôi tìm kiếm qua Google”, ông nói.

Thời ông Việt đi học, ai cũng theo toán, học toán, ca ngợi toán. Ông cũng theo xu hướng của thời đại, miệt mài học toán để thi vào trường Lomonosov làm tiến sĩ Toán – Lý. Ông cho rằng, chọn ngành nghề sai khiến con đường đi sự nghiệp của ông như dài hơn.

Tại sao phải làm cái cũ để mong kết quả mới ? Tại sao lại xuất sắc cái không cần cho cuộc sống ? Tại sao xuất sắc cái không bao giờ dùng ? Đó là những câu hỏi khiến tiến sĩ Việt trăn trở.

Ông tiếc vì trước đây bỏ ra quá nhiều thời gian cho môn toán. “Nếu từ đầu, tôi học về kỹ năng sống sẽ tốt hơn nhiều. Tôi hỏi tất cả mọi người, bạn bè từng học toán với tôi trước đây rằng, có bao giờ bạn tính logarit, bao giờ tính tích phân, khai căn không, delta, phương trình bậc ba không. Tôi chắc là không, hoặc có cũng rất ít”.

“Người ta thường ngụy biện logic và toán học là một. Thực tế, logic là môn lập luận. Để lập luận và tranh luận phải học môn đó chứ không phải khai căn, tích phân. Điều nguy hiểm hơn là người ta không ý thức được rằng đó là những thứ hầu như không dùng”, ông nói.

Gần 50 tuổi ông Việt mới chuyển sang dạy kỹ năng giao tiếp, lắng nghe, ứng xử. Ông cho rằng đây mới là những thứ mà mọi người cần trong suốt cuộc đời.

“Càng ngày tôi càng thấm thía những câu như ‘lời chào cao hơn mẫm cô’, ‘mồm miệng đỡ chân tay’. Giá như tôi không học toán mà học tâm lý, nhân văn, xã hội thì tôi có thể giúp bản thân và đời nhiều lắm. Nếu mọi người thuộc những kỹ năng giao tiếp cơ bản như bản cửu chương thì đất nước sẽ tuyệt vời hơn”, ông tâm sự.

Chủ tịch tập đoàn Tâm Việt không phủ nhận lợi ích từ toán lý thuyết, song ông cho rằng, xã hội hãy để những người người có đầu óc xuất sắc tìm tòi những vấn đề khoa học ứng dụng, để đem lại lợi ích thiết thực cho mỗi cá nhân và xã hội.

Hương Thu

Source: http://vnexpress.net/gl/khoa-hoc/2012/01/tien-si-toan-gia-dung-hoc-toan-thi-tot-hon/

Người phụ nữ làm thuê trả lại 80 triệu đồng của rơi

Thấy một người đi đường chạy xe nhanh qua đánh rơi gói tiền dày cộp, chị Nguyễn Thị Út (Bến Tre) vội nhặt lấy rồi cố đạp xe thật nhanh đuổi theo để trả lại. Được người mất tiền tặng lại 5 triệu đồng, chị từ chối nhận.
> Người phụ nữ nghèo trả lại 10 tờ vé số trúng tiền tỷ/ Người nhặt rác trả lại của rơi

Tháng 9/2011, trong lúc đi làm thuê chị Út đã nhặt được gói tiền 80 triệu đồng của một người mang ra ngân hàng nộp nhưng đánh rơi trên đường đi. Dù nhà nghèo nhưng chị Út không tham của rơi, cố gắng đạp xe thật nhanh chạy theo trả lại cho người mất. Nhận được tiền, người mất tặng lại 5 triệu đồng để cám ơn nhưng chị cũng không nhận.

Lòng tốt xuất phát từ tâm nên chuyện nhặt được số tiền lớn chị Út không nói ai nghe, kể cả chồng. Tuy nhiên, những người chứng kiến người phụ nữ trả lại của rơi kể chuyền nhau câu chuyện và trầm trồ khen ngợi. Lãnh đạo huyện biết được sự việc nên Chủ tịch UBND huyện Giồng Trôm Đặng Thanh Khiết cử cán bộ xác minh để tuyên dương chị Út kịp thời.

Ông Sơn trao tặng giấy khen cho vợ chồng chị Út. Ảnh: T.Thanh.

Người phụ nữ làm thuê này vào cuối tuần đã được ông Nguyễn Hồng Sơn – Phó Chủ tịch UBND huyện Giồng Trôm (Bến Tre) trực tiếp trao giấy khen kèm tiền thưởng 500.000 đồng vì tấm giương điển hình người tốt, việc tốt.

Chị Út quê ở ấp 5, xã Bình Thành, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre.

Thiên Phước

Source: http://vnexpress.net/gl/doi-song/cau-chuyen-cuoc-song/2012/01/nguoi-phu-nu-lam-thue-tra-lai-80-trieu-dong-cua-roi/

Chàng trai 4 năm tình nguyện vá đường

Nhìn người dân đi lại khó khăn do đường sá gồ ghề, lởm chởm mà Trung xót ruột. Đến khi hay tin có người không may vì sụp ổ gà mà tàn phế, chàng trai làm mướn bỏ việc mưu sinh để rong ruổi đi vá đường suốt nhiều năm trời.

Mới đây, Trần Minh Trung (27 tuổi, ngụ ấp Phước Lộc, phường Tân Lộc, huyện Thốt Nốt, TP Cần Thơ) đã được Bộ trưởng Giao thông Vận tải Đinh La Thăng gửi thư khen ngợi. “Trong bối cảnh ngân sách dành cho duy tu, sửa chữa, nâng cấp các tuyến đường từ trung ương đến địa phương còn nhiều hạn chế, việc làm của anh thật đáng trân trọng, biểu dương”, Bộ trưởng Thăng viết.

Trưa một ngày cuối năm, Trung vẫn vắng nhà như mọi khi. Những người hàng xóm của anh tại xứ cù lao Tân Lộc vui vẻ nói: “Thằng Trung đang đi vá đường ở xóm trên. Đến nhà tìm cũng như không vì nó ở ngoài đường nhiều hơn do bận đi vá đường hết chỗ này tới chỗ kia. Cái thằng siêng lắm, hễ đường sá trên đất cù lao này ở đâu xuất hiện ổ gà là nó đem cát, đá, xi măng đến vá lại”.

Trung và các đồng nghiệp trong tổ từ thiện của phường Tân Lộc vá đường. Ảnh: An Thuyên

Trung cùng gần chục người khác trong tổ từ thiện của phường Tân Lộc đang hì hục giặm vá những ổ gà loang lổ trên mặt đường quê giữa nắng trưa oi bức. Đồng hồ điểm hơn 12h trưa, mồ hôi nhễ nhại trên lưng áo nhưng Trung bảo phải cố gắng trám cho xong mấy cái hố còn lại rồi mới ăn cơm. “Vá ổ gà bằng đá dăm và nhựa đường thì phải lựa thời điểm nắng tốt mới đạt độ bền cao”, chàng trai nói.

Vừa giúp đồng nghiệp bỏ nhựa đường vào thùng tưới, một người trong tổ từ thiện của Trung vui vẻ cho biết: “Mấy ngày nay có nhiều nơi gọi Trung đi vác đất, phụ hồ kiếm mỗi ngày 100.000-120.000 đồng. Nhưng cả tháng nay ngày nào cũng bận đi vá đường nên nó phải gác công việc làm mướn qua một bên. Hễ ra đường mà gặp ổ gà nham nhở là về nhà nó ngủ không yên”.

Nhà nghèo lại đông anh em nên học xong lớp 6 Trung đã phải nghỉ học giữa chừng để đi bán bánh mì dạo, sau đó chuyển sang nghề nuôi bò, làm mướn. Trung kể, những ngày len lỏi khắp cồn Tân Lộc mưu sinh, anh nhiều lần chứng kiến cảnh người dân đi lại khó khăn do đường sá gồ ghề, lởm chởm ổ gà mà thấy xót ruột. Đến khi hay tin có người trong phường đang chạy xe không may sụp ổ gà bị chấn thương nặng phải tàn phế, Trung đã hạ quyết tâm làm một việc “không giống ai” là tình nguyện đi vá đường.

Với số vốn kha khá dành dụm được sau nhiều năm nuôi bò làm kinh tế gia đình và đi làm mướn, đã hơn hai năm nay Trung trích ra mỗi ngày gần 100.000 đồng để mua cát đá, xi măng. Sau đó, ngày ngày anh rong ruổi cùng chiếc xe máy cà tàng len lỏi quanh các xóm ấp, đường quê trên đất cồn tìm ổ gà để vá lại cho người dân đi lại bớt nhọc nhằn.

Thời gian đầu khi thấy Trung đi làm công việc “vác tù và hàng tổng” không ít người lời qua tiếng lại vì nghĩ Trung… có vấn đề. “Nhưng khi biết chàng thanh niên này đang tình nguyện làm công việc đem lại lợi ích cho xã hội nên ai cũng ủng hộ. Có người còn góp công, góp của hưởng ứng theo”, một người dân trong phường Tân Lộc cho biết thêm.

Hỏi Trung vì sao tiền dành dụm được không dùng để phát triển kinh tế làm giàu hoặc cưới vợ mà lại dùng để mua vật liệu đi vá đường, Trung tươi cười chia sẻ: “Ai cũng có thể mưu sinh kiếm ra tiền nhưng đồng tiền kiếm được xài cũng hết. Nhưng nếu mình biết sử dụng tiền đúng mục đích và mang lại lợi ích cho mọi người thì cũng nên làm lắm chứ”.

Hàng xóm vẫn thường thấy Trung đi vá đường từ sáng sớm đến tờ mờ tối mới về tới nhà. Thấy Trung làm việc lao lực lại vất vả nắng mưa ngoài đường, nhiều người hỗ trợ ít chi phí để bồi dưỡng nhưng anh lại dùng hết số tiền bà con cho để mua vật liệu đi vá ổ gà những nơi khác.

4 năm tình nguyện, Trung không nhớ mình đã vá được bao nhiêu km đường bị bong tróc tại các ngõ ngách xứ cồn Tân Lộ. Anh chỉ biết hễ phát hiện hoặc nghe bà con râm ran phản ánh nơi nào có đường hư là tìm đến “giải quyết”. Trung bảo từ nay đến trước Tết sẽ cố gắng giặm vá hết các ổ gà ở các tuyến đường có đông người qua lại để bà con đi lại thuận tiện hơn.

Khâm phục trước việc làm của Trung, Nguyễn Hoàng Hậu (17 tuổi), một thanh niên mưu sinh bằng nghề làm mướn trên cồn Tân Lộc cũng thường làm người bạn đồng hành đi vá đường với Trung lúc rảnh rỗi. Hiện tại ngoài công việc chính là đi vá đường, Trung còn tình nguyện tham gia vào các phong trào tình nguyện ở địa phương như cất nhà, xây cầu, đi tầm thuốc nam hỗ trợ người nghèo.

Liên tục 4 năm qua Trung được chính quyền phường Tân Lộc tặng bằng khen “Người tốt – việc tốt”. Với Trung, đó là niềm khích lệ lớn nhất thôi thúc bản thân tiếp tục đem nhiệt huyết lẫn sức trẻ đi làm những việc làm thiết thực cho xã hội. Chàng trai 27 tuổi này có ước mơ thành lập một tổ từ thiện chuyên đi dặm vá đường.

An Thuyên

Source: http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2011/12/chang-trai-4-nam-tinh-nguyen-va-duong/

Người nhặt rác trả lại của rơi

Từ ngày ông Cho nhặt được bọc tiền gói trong túi nylon mang lên giao cho công an, ai cũng bảo ông dại. Còn ông lão làm nghề nhặt rác này lại thấy mừng vì số tiền kia đã về với chủ.

Tài xế taxi trả lại 2 nhẫn kim cương cho khách

Không kể nắng mưa, ngày nào ông Trần Văn Cho, tổ 28 phường Thuận Phước (Hải Châu, TP Đà Nẵng) cũng đi lượm rác từ sáng sớm đến tối mịt mới về nhà.

Một buổi chiều tháng 10, đang đi trên đường Lê Đình Lý, thấy bọc nylon, nhặt lên phát hiện bên trong có tiền, ông Cho chẳng mở ra xem mà đem thẳng đến công an phường Nam Dương, quận Hải Châu, nhờ trả lại cho người mất. Về nhà ông im lặng không kể cho ai, kể cả mẹ và em gái.

Đến khi có người đọc được mẩu tin ngắn trên báo viết về việc làm của ông Cho, người dân mới xì xào bàn tán. Nhiều người bình phẩm chẳng ai dại như ông đi chê “lộc trời” trong khi nhà đang phải chạy ăn từng bữa. Nhưng ông chẳng để ý, ngày ngày kiên trì với công việc nhặt rác. Ngay cả khi mẹ và em gái hỏi, ông chỉ cười bảo: “Người ta mất của tội lắm, mình sao có thể sống bằng số tiền đó”.

Bà Trần Thị Liên, em gái ông Cho kể lại: “10 hôm sau kể từ ngày anh Cho nhặt được tiền, anh mang về 1,5 triệu cùng 10 kg gạo, dầu ăn… Hỏi thì anh bảo người bị mất tiền hôm trước sau khi nhận lại tiền tình cờ gặp anh đi lượm rác ngoài đường, họ đã biếu. Nhà tôi ai cũng vui”.

Ông Cho bận rộn với công việc nhặt rác để mưu sinh và phụ giúp mẹ già chữa bệnh. Ảnh: Nguyễn Đông.

Bước sang tuổi 61, ông Cho thường xuyên đau ốm. Ông kể, nhà quá nghèo nên thời trai trẻ ông không dám nghĩ đến chuyện lập gia đình vì sợ sẽ không lo được hạnh phúc cho vợ con. Đến khi đã lớn tuổi, cái nghèo vẫn đeo bám mãi, ông Cho đành ở vậy.

Ông Cho làm nghề đạp xe thồ, ai thuê gì chở nấy để có tiền phụ giúp mẹ già bị bệnh tim thường xuyên phải vào cấp cứu. Không đủ tiền mua đất xây nhà, ông Cho cùng mẹ và em gái phải thuê nhà ở trọ, cuộc sống thiếu thốn đủ bề. Mới đây, Bộ đội Biên phòng thành phố giúp đỡ gia đình cất được căn nhà.

Một lần đang đạp xe thồ chở hàng cho khách, ông Cho bị tai nạn giao thông phải đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Đà Nẵng. Khi chụp X-quang, các bác sĩ mới phát hiện trong đầu ông còn nhiều mảnh đạn nhỏ. “Năm 1968 tôi bị bắt đi lính Việt Nam Cộng hòa, rồi bị thương trong một trận chiến nhưng ngày đó chỉ được băng bó tạm thời nên giờ tuổi cao, sức yếu chân tay thường xuyên bị bủn rủn. Các bác sĩ bảo nếu không chữa trị kịp thời tôi sẽ bị liệt nhưng vì nhà không có tiền nên đành chịu vậy”, ông Cho kể.

Sau tai nạn, không đủ sức đạp xe thồ, ông Cho sống bằng nghề nhặt rác. Hằng ngày, ông lặng lẽ cùng những vòng xe dạo khắp các ngõ hẻm nhặt rác kiếm 40-50 chục nghìn. Và mỗi ngày, ông lại chọn một niềm vui trong cuộc sống như giúp đỡ em bé đi qua đường, chở một cụ già đi trên đường không lấy tiền công, hay như chuyện trả lại cả cục tiền vô tình lượm được…

Trung tá Nguyễn Hữu Tiến, Trưởng công an phường Nam Dương, cho biết cơ quan đã tiếp nhận số tiền 45 triệu đồng còn bọc nguyên trong túi nylon từ ông Trần Văn Cho nhờ trả lại cho người bị mất. Sau đó công an đã thông báo và trả lại số tiền này cho chủ nhân là chị Phạm Thị Thanh Hải (phường Thạc Gián, quận Thanh Khê).

“Dù làm nghề nhặt rác, kinh tế gia đình vô cùng khó khăn nhưng ông Cho đã không màng đến của rơi. Nghĩa cử của ông thật là đáng quý”, trung tá Tiến nói. Với nghĩa cử này, Công an quận Hải Châu đã trao bằng khen cùng số tiền thưởng 2 triệu đồng cho ông Cho.

Nói về việc làm của mình, ông Cho chỉ cười giản dị: “Việc làm của tôi cũng không có gì to tác đâu. Khi mất của thì ai chẳng thấy xót, muốn tìm lại cho kỳ được. Bởi thế khi nhặt được của rơi trả lại cho người bị mất là việc nên làm”.

Nguyễn Đông

Source: http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2011/12/nguoi-nhat-rac-tra-lai-cua-roi/

Làm đủ nghề để theo đuổi ước mơ trở thành kỹ sư ôtô

Tôi đã làm đủ thứ nghề, từ rửa bát đến trông xe, rồi làm lao công quét rác, làm anh xe ôm đến một người rửa xe thuê. Cứ sáng sáng tôi lên giảng đường, chiều tối đến, tôi lại đi làm tất cả mọi việc để lo cho việc học hành.
>Thi viết ‘Tôi lập trình tương lai’ trên VnExpress và iOne

Trải qua bao khó khăn và thử thách, cuối cùng, tôi cũng trở thành kỹ sư ôtô đúng như ước mơ thủa thơ ấu. Nhìn lại con đường tôi đã đi sao thật dài, thật gian nan và có biết bao chông gai. Nhưng tôi đã vượt qua được tất cả để biến ước mơ trở thành hiện thực nhờ vào sức mạnh tuổi trẻ, sức mạnh của niềm tin, sự chở che của gia đình và hơn hết, đó là tôi đã chọn đúng hướng đi trên con đường dẫn tới tương lai.

Tôi sinh ra ở một làng quê nghèo vùng ven biển, bốn bề quanh năm sóng vỗ. Tôi lớn lên cùng cánh đồng muối trắng dài bất tận và cái nắng chói chang, cái gió mặn chát của miền biển. Nơi ấy, cuộc sống nghèo khó nhưng thanh bình và yên ả đến lạ thường. Quê tôi không có những âm thanh náo nhiệt của người và xe, chỉ có tiếng sóng biển vỗ rì rào cùng những cơn gió lồng lộng thổi, chiều chiều vọng lại tiếng sáo diều vi vu cùng dăm ba câu trò chuyện của những người dân.

Có lẽ chính vì sự bình dị ấy mà tôi cũng như bao đứa trẻ khác trong thôn luôn háo hức chờ đợi những chiếc xe ôtô đến kho chở muối. Bởi theo chúng tôi, đó là âm thanh náo nhiệt và sôi động nhất, nó làm cuộc sống miền quê thêm phần vui vẻ và phấn khích. Mỗi khi đoàn xe đến, tiếng nói cười của các bà các mẹ cùng tiếng hò hét của lũ trẻ chúng tôi làm náo động cả một vùng quê, không khí trở nên rộn ràng, nhộn nhịp khác thường.

Đối với người lớn, chiếc xe đến mang bao niềm vui. Bởi khi ấy, họ sẽ bán được thật nhiều muối, thu kết quả về sau bao ngày làm việc cực nhọc. Và hôm ấy, chắc chắn bữa cơm trong mỗi gia đình sẽ được cải thiện. Còn với lũ trẻ chúng tôi thì đơn giản hơn, đó là có những giây phút hò hét, đùa nghịch bên cạnh chiếc ôtô.

Tôi nhớ mãi cảnh tượng những đứa trẻ mặt mũi đen thui, chân tay lấm lem chạy sau chiếc xe ôtô đang đi chầm chậm mà hét lên: “Ôtô đến rồi! Ôtô đến rồi!”. Những ánh mắt trong veo của chúng ánh lên bao niềm háo hức và tò mò cứ xoáy vào chiếc xe đã in sâu vào tâm trí tôi cho đến tận bây giờ.

Tôi cố học thật giỏi để trở thành kỹ sư lắp ráp ô tô. Ảnh minh họa: Hoàng Hà.
Tôi cố học thật giỏi để trở thành kỹ sư lắp ráp ô tô. Ảnh minh họa: Hoàng Hà.

Ngày ấy, tôi luôn ao ước biết được trong cabin kia chứa đựng những điều gì. Tôi luôn là đứa trẻ đứng thật lâu chỉ để nhìn một cái “vòng tròn ngộ ngộ hay hay” mà lớn lên, tôi mới biết đó cái vô lăng. Tôi luôn muốn được một lần khám phá chiếc ôtô ấy để tìm ra những điều kỳ diệu, để biết được tại sao nó lại làm chúng tôi thích thú đến như vậy.

Ước mơ của tôi được hình thành từ ngày ấy. Hình ảnh chiếc xe muối chở niềm vui đến, những gương mặt khắc khổ, lam lũ của người dân quê tôi cùng ánh mắt trong veo và tiếng cười giòn tan của trẻ thơ đã tạo lên trong tôi một ước mơ cháy bỏng, tôi muốn trở thành một kỹ sư ôtô. Bởi tôi muốn mang thật nhiều tiếng cười về cho miền quê nghèo ấy, tôi muốn thoát khỏi cuộc sống lam lũ và cực khổ mà bao đời nay người dân quê tôi đã trải qua.

Chính những điều đó đã tạo lên trong tôi lòng quyết tâm và một niềm tin mãnh liệt, tôi sẽ thực hiện được ước mơ cháy bỏng ấy. Và tôi biết rằng, con đường duy nhất, gần với ước mơ của tôi nhất chỉ có con đường học tập, có học tập thì tôi mới thực hiện được ước mơ của mình.

Nhưng đó lại là một con đường vô cùng khó khăn với tôi. Bởi gia đình tôi nghèo, bữa ăn, cái mặc còn túng thiếu thì nói gì đến chuyện học hành. Mà hơn hết, nghề làm muối đã là nghề gia truyền bao đời nay của gia đình tôi, nên không nói ra chúng tôi đều ngầm hiểu, sau này anh em tôi sẽ nối tiếp cái nghề khai thác “vàng trắng” từ thiên nhiên này.

Tôi biết rằng, trong thâm tâm bố mẹ luôn muốn con cái được học hành đến nơi đến chốn. Nhưng lực bất tòng tâm, lo cho một đàn con có được miếng ăn và tấm áo mặc đã là một cố gắng rất lớn. Nên dù cố gắng đến đâu, các anh tôi chỉ được học hết lớp 9, còn tôi và hai đứa em cũng có thể phải theo bước hai anh.

Chẳng lẽ tôi lại phải bỏ dở ước mơ ấy sao? Dù chỉ là cậu nhóc lớp 9, nhưng mỗi khi nghĩ đến cảnh phải bỏ học, phải từ bỏ ước mơ của mình, lòng tôi lại dấy lên một niềm xót xa khó tả. Nhưng nếu không từ bỏ, tôi sẽ phải làm như thế nào để tiếp tục con đường học hành? Tôi bước vào giảng đường đại học bằng cách nào đây? Biết bao câu hỏi và suy nghĩ cứ bao vây lấy tâm trí tôi, nhưng chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt đó, tôi đã tìm ra con đường đi của riêng mình.

Rồi tôi trở thành đứa trẻ đầu tiên ở làng quê nghèo ấy bước chân được vào cổng trường trung học phổ thông. Tôi phải chấp nhận bước đi trên một con đường gian nan và vất vả, đó là vừa học để thực hiện ước mơ của mình, vừa lao động để nuôi dưỡng chính ước mơ đó.

Ngày ấy, mỗi khi nhìn thằng bé đen nhẻm, gầy gò đi trên chiếc xe cà tàng, vượt hơn chục cây số đến trường, mắt ai cũng phải ánh lên một niềm thương cảm xót xa. Thằng bé ấy là tôi, cứ 4h sáng lại theo gia đình ra cánh đồng muối làm việc, đến sáu giờ lại vội vã đạp xe đến trường. Rồi chiều về, dưới cái nắng gay gắt của vùng biển, tôi lại hăng say cùng bố mẹ thu hoạch những hạt muối trắng. Tối tối, tôi lại miệt mài học tập bên trang sách.

Có những khi tôi tưởng mình không vượt qua được khó khăn trước mắt. Đã bao lần tôi nản chí khi chiếc xe cà tàng của tôi bị hỏng ngang đường, bị trễ giờ học. Nhiều lần, tôi vừa phải vác xe, vừa phải chống chọi với cái nắng gay gắt như đổ lửa, từng giọt mồ hôi tuôn rơi và ướt đẫm lưng áo. Rồi có lúc, tưởng chừng tôi bị gục ngã bởi sự mệt mỏi, bởi những cơn buồn ngủ ập đến khi tôi ngồi học bài.

Nhưng có những điều giản dị khác đã giúp tôi vượt qua khó khăn khi ấy. Đó là sự động viên của mẹ, là ánh mắt tự hào của bố khi nhắc đến thằng bé ham học và chịu khó, rồi nụ cười mãn nguyện của bố mẹ khi tôi đạt học sinh giỏi. Tất cả tạo lên một luồng sức mạnh khiến tôi có đủ dũng cảm để bước tiếp trên con đường đầy chông gai.

Cứ như thế, ba năm học cấp ba của tôi trôi qua nhanh chóng. Mùa thi năm ấy, tôi nộp một hồ sơ vào khoa cơ khí của ĐH Bách khoa Hà Nội và một hồ sơ vào khoa Công nghệ ôtô của trường cao đẳng Công nghiệp Hà Nội. Ngày tôi đi thi, bố dẫn tôi lên đường, mẹ tiễn tôi với giọt nước mắt mặn đắng và gửi theo niềm hy vọng tôi sẽ thành công.

Nhưng rồi tôi chỉ đậu vào trường cao đẳng mà không đủ điểm vào trường đại học. Dẫu có buồn chán song vì ước mơ, tôi vẫn quyết định đi học cao đẳng và đi theo đường vòng để trở thành kỹ sư. Mặc dù vậy, tôi nhập học trong niềm vui hân hoan của gia đình, họ hàng, và làng xóm. Những ngày đầu tiên xa gia đình, xa miền quê yên ả để sống trong một đô thị phồn hoa, nhộn nhịp, thực sự là một khó khăn đối với tôi. Lúc nào trong lòng tôi cũng dấy lên một nỗi nhớ nhà da diết.

Tôi nhớ khuôn mặt gầy sạm khắc khổ vì nắng gió của bố, nhớ dáng người nhỏ nhắn lam lũ của mẹ, nhớ ánh mắt ngây thơ hồn nhiên của các em. Tôi không còn được nghe tiếng sóng biển vỗ rì rào mỗi ngày, không được tắm mát dưới dòng nước trong xanh của biển. Thay vào đó, tôi phải sống trong sự bon chen của cuộc sống thành phố, phải mưu sinh bươn chải để có đủ tiền nộp học, tiền nhà, tiền ăn. Tất cả là một gánh nặng đổ xuống đôi vai gầy của tôi.

Những ngày tháng cơ cực ấy không thể nào phai mờ được trong tâm trí tôi. Tôi đã làm đủ thứ nghề từ rửa bát đến trông xe, rồi làm lao công quét rác, làm anh xe ôm đến một người rửa xe thuê. Cứ sáng sáng tôi lên giảng đường, chiều tối đến, tôi lại đi làm tất cả mọi việc để mong có được đồng tiền lo cho việc học hành và cuộc sống của bản thân. Chỉ khi đêm về, trong căn phòng trọ tồi tàn, tôi mới có thời gian học bài và không gian cho riêng mình.

Trong cuộc đời, tôi sẽ nhớ mãi những ánh mắt thương hại lẫn dè bỉu của người khác khi thấy tôi, một thằng con trai ngồi cặm cụi rửa bát. Rồi những câu nói cay độc của bà chủ quán ăn khi tôi làm mất chiếc xe đạp của khách hàng. Tôi nhớ những giọt nước mắt thương xót của mẹ khi nhìn đứa con trai của mình phải vất vả bươn chải mưu sinh. Tôi không thể quên những trận đòn thừa sống thiếu chết ở bến xe khi họ tranh giành khách đi xe với tôi. Tất cả đã tạo nên một con người tôi mạnh mẽ hơn, chững chạc và cứng rắn.

Kết thúc ba năm học cao đẳng, tôi lại tiếp tục học liên thông lên đại học. Và giờ đây, tôi đã trở thành kỹ sư ôtô. Tôi đã chạm tay được vào ước mơ tưởng như xa vời của mình. Vẫn còn rất nhiều khó khăn và thách thức đang chờ đợi tôi ở phía trước, nhưng tôi sẽ cố gắng vượt qua tất cả để gặt hái thành công.

Có một câu nói của Steve Jobs mà tôi rất tâm đắc: “Đừng để mình vướng vào những giáo điều, suy nghĩ theo những lối mòn mà người khác đã vạch sẵn. Đừng để ý kiến của mọi người át đi tiếng nói sâu thẳm trong tâm hồn bạn. Và quan trọng nhất là hãy tin theo trái tim và trực giác, những thứ biết được bạn thực sự muốn làm gì. Mọi thứ còn lại chỉ là thứ yếu mà thôi”. Và tôi tin rằng, câu nói đó là món quà dành cho những người có ước mơ, dám sống, dám làm và đi trên chính đôi chân của mình.

Phạm Việt Tiệp

Source: http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/nhip-dieu-tre/2011/12/lam-du-nghe-de-theo-duoi-uoc-mo-tro-thanh-ky-su-oto/

Lịch

Tháng Một 2012
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 12    
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031